Bài 2B – Cựu Ước và Niềm Hy Vọng về Đấng Mêsia

của Thomas Storck – Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ

For English Version, click here

Vào những thời điểm khác nhau trong năm Phụng Vụ, Hội Thánh kéo sự chú ý của chúng ta đến các đoạn văn bí ẩn của Cựu Ước, các lời tiên tri về Đấng Mêsia, nói về một Đấng Được Xức Dầu sắp tới, và thậm chí đề cập đến nơi Người sinh ra và cách Người chết. Các lời tiên tri tiên báo việc ra đời của Người được nhấn mạnh trong Mùa Vọng, và sự liên hệ của Người với nhân vật Vua Đavid được nhấn mạnh và suốt Mùa Chay, những câu nói về việc đóng đinh và cái chết của Người. Nhưng các đoạn văn đôi khi khó hiểu này thực sự có ý nói gì và có ý nghĩa gì? Hy vọng của người Do Thái cổ đại về Đấng Mêsia sắp đến là hy vọng gì và nó đã phát triển như thế nào khi Thiên Chúa thu hẹp tiêu điểm của những lời tiên tri này qua các thời đại?

Niềm mong chờ của dân Do Thái cổ đại về Đấng Mêsia bao gồm nhiều loại, một số trong đó được làm nổi bật hay nhấn mạnh nhiều lần hoặc bởi một ngôn sứ này hơn các ngôn sứ khác, nhưng tất cả đều cùng nhau giới thiệu niềm hy vọng về Đấng Mêsia đa dạng này, mà Thiên Chúa trình bày mỗi ngày một rõ ràng hơn trong quá trình lịch sử cứu độ của Cựu Ước. Điều quan trọng là phải nhận ra rằng Thiên Chúa đã không linh hứng cho các ngôn sứ của Cựu Ước một khái niệm duy nhất về một nhân vật Mêsia sắp đến sẽ sinh ra ở Bethlehem, rao giảng một giao ước mới, chịu khổ hình và chịu chết vì bị đóng đinh trên thập giá, sống lại, như thế đánh bại Satan một cách hiển hách, thiết lập một vương quốc thiêng liêng trên thế gian, là Hội Thánh Công giáo, và một vương quốc của những người công chính trên Thiên Đàng. Dù tất cả những điều ấy đã được báo trước trong Cựu Ước, nhưng cách mà Thiên Chúa đã chọn để tỏ lộ kế hoạch cứu độ nhân loại của Ngài không đơn giản như thông báo trước một cách chính xác những gì sẽ được thực hiện, thế nào, khi nào và bởi ai.

Thay vào đó, từ ơn gọi ban đầu từ bỏ họ hàng mình và đi theo Thiên Chúa vào một vùng đất xa lạ của ông Abraham (Sáng thế 12) đến những lời tiên tri sau thời lưu đầy cuối cùng, như lời tiên tri của Malachi về vị Tiền Hô, Thánh Gioan Tẩy Giả (Malachi 3) Thiên Chúa đã làm cho dân Israel chú ý đến một số ước mong nào đó về tương lai liên quan đến Sự Can Thiệp của Thiên Chúa để thiết lập nền công lý và hoà bình phổ quát và hoàn hảo. Khi kết hợp và hiểu đúng tổng số của các lời tiên tri này, chúng ta có một hình ảnh đáng chú ý về Chúa chúng ta và công việc của Người, nhưng ban đầu chúng được ban cho một cách từng phần.1

Như vậy trong ơn gọi của ông Abraham được đề cập ở trên, một giao ước đã được thiết lập giữa Đức Chúa và ông Abraham, trong đó Thiên Chúa tuyên bố rằng tất cả các dân tộc trên thế gian “sẽ được chúc phúc trong” ông Abraham. Vào lúc này, đây là một lời hứa chung chung không tập trung vào ngay cả điều sẽ xảy ra và xảy ra như thế nào. Nó thậm chí không nói rõ rằng sẽ có một nhân vật đặc biệt nào đó chịu trách nhiệm về phúc lành phổ quát này. Nó là việc chờ đợi thời đại của Đấng Mêsia hơn là con người của Đấng Mêsia. Sau này, như tôi sẽ vạch ra dưới đây, kỳ vọng về một số biến cố của Thiên Chúa trong tương lai trở nên liên hệ với một số con cháu của ông Abraham, cụ thể là gia đình Vua Đavid của Israel, vì người ta nói rằng sẽ có một vị thủ lãnh lý tưởng thuộc dòng Đavid hoặc các vị thủ lãnh sẽ hiện thân và có thể thiết lập giữa con người những điều mà con người mong đợi mà dường như không thể đạt được cách bi thảm, là nền hòa bình hoàn toàn và công lý hoàn hảo.

Hơn nữa mong ước này về vị vua lý tưởng thuộc dòng Đavid trở nên gắn liền với những lời tiên tri về Đấng Được Xức Dầu, cũng như một nhà lãnh đạo lý tưởng, người sẽ hoàn toàn và dễ dàng tiêu diệt tất cả các kẻ thù của Thiên Chúa. Bằng cách này, vương quốc Đavid lý tưởng giờ đây được miêu tả rõ ràng hơn như một nhân vật đặc biệt hơn là hàng loạt các vị vua. Đồng thời, vì các chủ đề về Đấng Mêsia khác nhau này được các ngôn sứ công bố và đan quyện trong ý thức phổ thông, một số các lời tiên tri bắt đầu nói về thiên tính của Đấng Mêsia (Isaia 9:5-6), sự đồng trinh của Mẹ Người (Isaia 7:14 ), nơi sinh của Người (Mica 5), cách thức Người chịu chết (Thánh Vịnh 22), cũng như các vấn đề khác.

Các lời tiên tri này hoàn tất chân dung của Đấng Mêsia sắp đến của Cựu Ước, nhưng điều quan trọng cần nhớ là các lời tiên tri về Đấng Mêsia đã không được ban cho giống như các mảnh ghép của một hình, khi được ráp vào, cho ta toàn thể bức hình về Chúa Giêsu Kitô và đời sống, cái chết và Phục Sinh của Người. Một hình ảnh tốt hơn có lẽ là của một vài dòng suối nhỏ, mỗi dòng mang một truyền thống đặc biệt về niềm hy vọng của dân Israel về sự can thiệp dứt khoát của Thiên Chúa trong lịch sử nhân loại để giải phóng chúng ta khỏi tình trạng đáng buồn của mình, và thậm chí sau khi cùng nhau đổ vào dòng suối lớn, chúng pha lẫn với nhau quá sức đến nỗi rất khó mà phân biệt được chúng hoặc hiểu chính xác cách chúng kết hợp để thành một tổng thể. Đây là lý do mà Chúa chúng ta phải thường xuyên giải thích các lời tiên tri của Cựu Ước về Người; khi được ban ra lúc đầu, chúng thường tỏ lộ các chân lý về sự giải thoát sắp tới của Đấng Mêsia một cách mập mờ. Thí dụ, có thể nói rằng Đấng Mêsia sẽ tiêu diệt các quân thù của Israel. Đương nhiên người ta sẽ nghĩ đến một lãnh tụ quân sự, nhưng điều mà văn bản thực sự nói đến là sự thảm bại của Ma Quỷ, kẻ thù tinh thần của tất cả con cháu thật của Abraham.

Hơn nữa, không phải lúc nào cũng dễ dàng nhìn thấy trước các lời tiên tri về Đấng Mêsia có thể hòa hợp với nhau thế nào, chằng hạn như Con Trẻ Mêsia của Isaia 9:5 và Đấng oai hùng tiêu diệt quân thù của Israel trong Thánh Vịnh 2. Trước khi chuyện đã rồi thì rất khó mà nói chính xác nhiều câu trong các câu ấy được thể hiện cách nào.2 Dân Do Thái trong Cựu Ước chắc chắn đã hy vọng sự giải thoát của Đấng Mêsia; Các ngôn sứ đã nói một cách đáng kinh ngạc về một số chi tiết trong cuộc đời Chúa Giêsu Kitô (chẳng hạn như thành nơi Người ra đời), nhưng họ đã làm điều ấy bằng cách nói lên và phát triển nhiều chủ đề Thiên Sai khác nhau, thường dưới một hình thức che giấu và bí ẩn hơn là các nhà điều hành điện tín thông báo một loạt các bản tin cập nhật từ Thiên Đàng, mỗi vị cung cấp tin tức chính xác hơn về sự sắp tới của Chúa Giêsu Kitô.

Một vấn đề khác cần lưu ý khi đọc các đoạn văn tiên tri này, là trong nhiều văn bản về Đấng Mêsia có hai Đấng được ám chỉ, một Đấng Mesia thế tục tức thời và một Đấng Mêsia trong tương lai. Nghĩa là, một số đoạn nào đó có thể được áp dụng cho một vị vua lịch sử của Israel, nhưng được diễn đạt một cách nào đó để cho thấy rằng vua ấy không thể hoàn thành lời ngôn sứ cách hoàn toàn và theo nghĩa đen. Ngay cả khi cố gắng với một lòng trong sạch, sức mạnh đáng kể và tài khôn ngoan, không một thủ lãnh trần thế nào có thể đạt được việc hủy diệt hoàn toàn quân thù của Thiên Chúa (đặc biệt là quân thù tinh thần của Ngài là Satan), chẳng hạn như theo cách được nhiều Thánh Vịnh về Đấng Mêsia liên tục đòi hỏi.3 Những văn bản này đòi hỏi một số hành động siêu phàm, và do đó, cuối cùng, một diễn viên siêu nhân.

Ghi nhớ các điều này trong tâm trí, tôi sẽ thảo luận một số chủ đề về Đấng Mêsia chính của Cựu Ước: sự liên kết giữa sự giải thoát Thiên Sai với ông Abraham và dân được Thiên Chúa tuyển chọn; với vua Đavid và nhà của ngài; nhân vật huyền bí của Đấng Được Xức Dầu; và cuối cùng, hình ảnh nổi bật của Người Tôi Tớ Đau khổ.

Các Chủ Đề về Đấng Mêsia (Thiên Sai)

Một chủ đề Cựu Ước được nhắc đi nhắc lại, và quả thật vĩ đại, là sự nối kết giữa Đấng Mêsia với ông Abraham và vua Đavid. Lý do của sự kết nối này liên hệ đến các giao ước mà Thiên Chúa đã ký kết với mỗi vị trong hai vị này, các giao ước mà theo đó Thiên Chúa hứa hẹn một số phúc lộc tương lai. Chẳng hạn như giao ước với ông Abraham, được nhắc đến trong Sáng Thế 12: 2-3, hứa sẽ chúc lành cho con cháu ông và cho tất cả mọi dân tộc.

Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân tộc lớn;

Ta sẽ chúc phúc cho ngươi,

và làm cho danh ngươi vang lừng,

và ngươi sẽ là một phúc lộc.

Ta sẽ chúc phúc cho những ai chúc lành cho ngươi,

chúc dữ cho những ai chúc dữ cho ngươi;

Mọi dân tộc trên thế gian

sẽ nhờ ngươi mà được chúc phúc.

Đây là giao ước, mà sau đó được phê chuẩn bởi nghi thức cắt bì (St. 17: 9-27), đã biến ông Abraham thành cha của dân được tuyển chọn, dân Do thái. Giao ước này cam kết hai điều quan trọng: Thiên Chúa sẽ chúc phúc cho tất cả mọi người trên thế gian, và phúc lành này bằng cách nào đó sẽ được hoàn thành qua ông Abraham. Qua việc thiết lập các con cháu của ông Abraham như một dân được tuyển chọn, Thiên Chúa đã chuẩn bị cho việc hoàn thành cả hai lời hứa, vì dân được tuyển chọn là một loại vườn ươm hạt giống cho Đấng Mêsia, Chúa Giêsu Kitô, Đấng là con của ông Abraham, và trong Người mọi dân tộc trên thế gian thực sự có thể tìm được phúc lành.

Tuy nhiên, trong lời tuyên bố giao ước sơ khởi này, không có điều gì hàm ý một Đấng Mêsia cá nhân, và, như tôi đã nói ở trên, lúc đầu thì niềm hy vọng về Đấng Mêsia không liên hệ đến việc nhận biết rõ ràng về một Đấng Mêsia cá nhân duy nhất, mà chỉ là niềm tin rằng Thiên Chúa sẽ chúc phúc cho Dân riêng của Ngài, và qua họ cho tất cả mọi dân trên thế gian ở một thời điểm tương lai nào đó.4 Tuy nhiên, dần dần, Thiên Chúa đã làm rõ hơn cho dân Ngài rằng phúc lành trong tương lai này sẽ được thực hiện qua một con người và không chỉ đơn thuần là một hành động hoặc một khoảng thời gian. Ngài đã làm điều ấy một phần bằng cách tập trung sự chú ý vào Nhà Đavid, gia đình và con cháu Vua Đavid của dân Israel.

Vua dòng Đavid

Sự nối kết Chúa của chúng ta với vua Đavid được đề cập đến rất nhiều trong các sách Tin Mừng, chẳng hạn như trong tiếng reo hò của đám đông ở cổng thành Giêrusalem, “Vạn tuế Con Vua Đavid!” (Matthêu 21:9). Sự nối kết này rất quan trọng vì Thiên Chúa cũng đã thiết lập giao ước với vua Đavid (2 Samuel 7:4-29), và bằng giao ước này Ngài đã làm cho niềm hy vọng về Đấng Mêsia của dân Israel được rõ ràng và cụ thể hơn. Giao ước của Thiên Chúa với vua Đavid đã cung cấp sự tiếp tục cho triều đại và ngai vàng của vua đến muôn đời. Thật vậy, lời hứa giao ước này được các vua cai trị sau  vua Đavid coi như bảo đảm rằng vương quốc trần thế của Giuđa và thủ đô Giêrusalem của nó sẽ không bao giờ bị tiêu hủy. 

Giao ước của Ta, Ta sẽ không vi phạm,

Lời hứa từ miệng Ta, Ta sẽ chẳng đổi thay.

Một khi, bằng sự thánh thiện của Ta, Ta đã thề,

thì Ta sẽ chẳng thất tín cùng Đavid.

Dòng dõi nó sẽ trường tồn mãi mãi,

Trước mặt Ta, ngai vàng nó sẽ tựa mặt trời;

như mặt trăng muôn đời tồn tại

giữa trời cao làm nhân chứng tín thành

(TV 89: 35-38).

Và cũng như thế,

Chúa đã thề cùng Đavid

Một lời hứa chắc chắn mà Ngài sẽ không bao giờ rút lại:

“Chính con ngươi,

Ta sẽ đặt lên ngai báu của ngươi.

Nếu con cái ngươi giữ giao ước của Ta

và mệnh lệnh mà Ta dạy chúng,

thì con cái chúng cũng muôn đời

ngồi trên ngai báu ngươi.

Vì Chúa đã chọn Sion,

đã thích dùng nó làm nơi Ngài cư ngụ.

(Thánh Vịnh 132: 11-13).

Nhưng theo quan điểm của chúng ta sau khi chuyện đã xảy ra, chúng ta có thể thấy rõ hơn rằng điều Thiên Chúa giao ước là Đavid sẽ có một hậu duệ, Người sẽ làm vua và ngôi vị của Người sẽ muôn đời tồn tại, nhưng không nhất thiết theo cách các vua Giuđa hiểu về lời hứa này. Vì vua là Đấng sẽ cai trị đời đời, tất nhiên, là Chúa Giêsu. Một phần, đó là lý do tại sao các Tin Mừng ghi lại gia phả của Đức Kitô, để cho thấy Người là dòng dõi Vua Đavid qua cha nuôi, nhưng hợp pháp của Người, là Thánh Giuse.

Hai chủ đề khác về Đấng Mêsia xác nhận rằng thời đại Đấng Mêsia sẽ được khai mạc và hoàn thành không phải bởi các vua tiếp nối nhau cai trị mà bởi cá nhân một Đấng Mêsia. Đây là những chủ đề về Đấng Được Xức Dầu của Chúa và Người Tôi Tớ Đau Khổ của Ngài.

Đấng Được Xức Dầu của Chúa

Việc nhắc đến Đấng Được Xức Dầu của Chúa (Mêsia, tiếng Hipri; Kitô, tiếng Hy Lạp) theo nghĩa Thiên Sai xuất hiện trước hết trong lời cầu nguyện của bà Hanna ở I Samuel 2:10. Biến cố này xảy ra trước khi thành lập chế độ quân chủ Israel dưới thời Saulê, và cho thấy rằng ban đầu hình ảnh Đấng Được Xức Dầu của Chúa không liên hệ đến vua hay nhà Đavid. Vì ở đây các sự lưu ý thiết yếu đã có mặt, chủ đề công lý của Thiên Chúa chống lại kẻ thù Ngài và sự tôn vinh Đấng Được Xức Dầu của Ngài, một loại quân vương lý tưởng, người trong một tương lai sẽ quyết định thành lập vương quốc Thiên Chúa. Một trong những văn bản nổi bật nhất trong các văn bản về Đấng Được Xức Dầu là Thánh Vịnh 2, trong đó xác định Đấng Được Xức Dầu là Con Thiên Chúa.

Sao muôn dân náo loạn,

các dân này mưu tính chuyện hư không?

Vua chúa trần gian cùng nổi dậy,

lũ vương hầu cùng nhau bày kế

chống lại Chúa cùng Đấng được Xức Dầu:

“Hãy cùng nhau bẻ gẩy xích xiềng,

và quẳng đi gông cùm trên cổ!”

Đấng ngự ngai Trời thích thú cười,

Chúa đem chúng ra làm trò nhạo báng.

Rồi phán cùng chúng trong cơn thịnh nộ,

Làm bọn chúng hồn kinh vía bạt.

“Chính Ta đã đặt lên một vua

để cai trị Sion, núi thánh của Ta.”

Tôi sẽ công bố Thánh Chỉ của Chúa:

Chúa phán cùng tôi, “Con là con Cha,

và hôm nay Cha đã sinh ra con.

Hãy xin, Cha sẽ cho con muôn dân làm gia nghiệp.

và khắp cùng trái đất thuộc về con.

Bằng trượng sắt con sẽ đập chúng tan tành,

Con sẽ đập chúng nát như mảnh bình gốm vụn.”

Nên giờ đây hỡi các vua hãy hiểu;

Hãy coi chừng, hỡi thủ lãnh trần gian,

Hãy phụng sự Chúa với lòng kính sợ, và vui mừng trước nhan Ngài

cùng run rẩy bái phục Ngài,

Kẻo Ngài thịnh nộ thì các ngươi mạt lộ;

vì cơn giận của Ngài bùng lên mấy chốc.

Phúc cho ai nương ẩn trong Ngài!

Mặc dù như trong hầu hết các văn bản về Đấng Mêsia có nói đến cả Đấng Mêsia trần thế tức thì cũng như một Đấng Mêsia tương lai và theo lời ngôn sứ, các bản văn miêu tả Đấng Được Xức Dầu trái ngược với Đấng Mêsia được nhắc đến bởi trật tự lý tưởng mà họ hình dung: việc tận diệt quân thù của Thiên Chúa và triều đại của Đấng Được Xức Dầu  trên khắp thế gian, một điều ngoài tầm quyền lực của con người để hoàn thành, như thần dân của Vua Đavid lịch sử và những người kế vị vua đã biết quá rõ.

Cụm từ “Con là Con Cha”, mặc dù đôi khi được áp dụng cho một vị vua Israel bình thường, có ý nghĩa đặc biệt khi người ta nhìn thấy loại cai trị lý tưởng và sự biện minh về các đường lối của Thiên Chúa là điều được mong đợi ở vị vua tương lai này. Các bản văn về Đấng Mêsia liên tục chỉ vượt quá giới hạn thuần túy con người, và đòi hỏi, như đã làm, sự hoàn thành của chúng bằng những gì nhiều hơn các biến cố tự nhiên. Quyền năng cao cả của Thiên Chúa và Chúa Con Được Xức Dầu của Ngài, chế nhạo và làm cho các vua trần thế kinh hoàng, lớn lao hơn bất cứ điều gì vua Đavid hay Solomon có thể đạt được. 

Sự kết nối khái niệm về Đấng Được Xức Dầu với giao ước của Đavid là điều hiển nhiên. Đấng Được Xức Dầu được xác định với vị vua dòng Đavid lý tưởng, dễ dàng ảnh hưởng đến những gì mà sức mạnh vũ trang của Đavid và các vua kế nhiệm ngài chỉ có thể nhắm đến. Tôi nói, “chỉ có thể”, bởi vì một số vua ngồi trên ngai vàng trần thế của Đavid như các vua Giuđa đã không nhắm thậm chí đến việc chứng tỏ đường lối của Thiên Chúa. Một số, như Manassê hay con của ông là Amon, thực sự đã truyền bá các tôn giáo sai quấy của các ngẫu tượng ngoại bang trong đời sống công cộng của quốc gia và các vua khác thì thờ ơ hay tầm thường. Nhưng ngay cả vị sáng lập triều đại, chính vua Đavid, như chúng ta biết, không phải lúc nào cũng là người tuân giữ luật Thiên Chúa trong cách cư xử của mình, và con ông là Solomon đã bỏ việc phục vụ Chúa ở cuối đời mình (I Vua 11:4-8), bất chấp nhiều hồng ân Thiên Chúa đã đổ trên ông. Và mặc dù vị vua công chính nhất trong các vua, Giôsia, không vi phạm luật của Chúa trong việc cá nhân hoặc công cộng của mình, và thậm chí còn tài trợ cho một cuộc cải cách lớn về đời sống tôn giáo của Giuđa, ông đã tử trận trong trận chiến với người Ai Cập (II Vua 23:29-30), cho thấy rõ rằng ngay cả cuộc sống và triều đại không tỳ ố của ông cũng không thể đảm bảo sự thành công trong việc chống lại các thế lực của trần thế này.

Vậy Đấng sẽ “đập nát” quân thù của mình “như bình gốm vụn” đang ở đâu? Vị vua tốt nhất trong các vua trần thế cũng bị nhiễm độc sự dữ hoặc yếu đuối. Mặc dù vị lãnh đạo lý tưởng dòng Đavid và Đấng Được Xức Dầu  dễ dàng nhập lại thành một người,5 thì hiển nhiên là không một con cháu thuần túy nhân loại nào của Đavid có thể thành công trong việc thực hiện nhiệm vụ của mình. Cả hai khía cạnh của niềm hy vọng về Đấng Mêsia đều rõ ràng chỉ đến điều gì vượt trên đơn thuần thuộc về nhân loại để chu toàn.

Người Tôi Tớ Đau Khổ

Yếu tố cuối cùng trong niềm hy vọng về Đấng Mêsia mà tôi muốn thảo luận cũng là một yếu tố đã không thể được đánh dấu cách thành công qua cuộc đời của các vua Giuđa, nhưng không phải vì họ không đủ hùng mạnh trong chiến tranh. Đó là yếu tồ về Người Tôi Tớ Đau Khổ, và tính kiêu căng của hầu hết các vua ấy, mặc dù các thành công của họ không là gì so với thành công của Vua Trên Trời, đã ngăn cản họ trong việc hạ mình xuống để đảm nhận vai trò ấy. Nhưng Đấng Được Xức Dầu, miêu duệ lý tưởng thật của vua Đavid, mặc dù Người là Ngôi Hai Toàn Năng của Thiên Chúa Ba Ngôi, đã không ngần ngại mặc lấy vai trò thấp hèn của người tôi tớ đau khổ và chịu đau khổ trước khi Người chinh phục.

Bình diện này của niềm hy vọng về Đấng Mêsia có lẽ quen thuộc nhất đối với chúng ta từ Thánh Vịnh 22, với câu đầu nổi tiếng, “Lạy Thiên Chúa của Con, Lạy Thiên Chúa của Con, sao Ngài nỡ bỏ rơi Con?” Nhưng tôi thiết nghĩ diễn tả đáng chú ý nhất của nó có thể được tìm thấy trong bốn thánh thi đầy tớ trong ngôn sứ Isaia, đặc biệt là bài cuối, từ chương 52, câu 13, đến chương 53, câu 12, mà tôi trích dẫn ở đây:

Ai có thể tin được điều chúng ta đã nghe,?

Ai có thể tin được điều chúng ta đã nghe,?

Cánh tay Chúa đã tỏ cho ai?

Người đã lớn lên tựa chồi non trước Thánh Nhan Ngài,

như măng non mọc từ đất cỗi.

Trong Người không còn dáng vóc oai phong

để cho ta nhìn ngắm,

vẻ bề ngoài chẳng còn chi là hấp  dẫn với ta.

Bị người đời khinh chê tránh né,

một người khổ đau và quen mùi bệnh tật.

Trong số các kẻ mà người ta che mặt chẳng nhìn,

bị khinh khi, và bị ta coi rẻ.

Nhưng, chính những bệnh tật của chúng ta, mà Người đã gánh,,

những đau khổ của ta mà Người đã chịu,

còn ta lại tưởng người bị đánh,

như kẻ bị Thiên Chúa đoạ đầy và đau khổ.

Nhưng Người đã bị đâm thấu vì tội lỗi của ta,

bị nghiền nát để [tha tội] cho ta;

Trên Người là hình phạt để ta được vẹn toàn,

Nhờ thương tích Người mà ta được chữa lành.

Tất cả chúng ta đi lạc như những con chiên,

mỗi người đi theo nẻo riêng mình.

Còn Chúa lại đổ trên Người tội tất cả chúng ta.

Đây, một trong những đoạn tuyệt vời nhất trong toàn bộ Cựu Ước, là một thí dụ của miêu tả cao cả nhất về Đấng Mêsia. Vĩ đại hơn miêu duệ Abraham hay Đavid, cao quý hơn quyền lực, là hình ảnh của một người tự nguyện chịu đau khổ, và bởi sự đau khổ của Người bằng cách nào đó gánh lấy các tội và vạ của những người khác. Chúa của chúng ta là thế, và như thế Người được miêu tả như Người Tôi Tớ Đau Khổ là Đấng Messia.

Một Sự Hòa Hợp

Thật dễ hiểu tại sao hình ảnh vể Đấng Mêsia như Người Tôi Tớ Đau Khổ dường như không mấy phù hợp với hình ảnh của Đấng Được Xức Dầu chinh phục, và do đó tại sao những kẻ đương thời của Chúa của chúng ta dưới trần mong đợi Đấng Mêsia như một lãnh tụ quân sự. Điều này, một lần nữa, cho thấy rằng hầu hết các đoạn văn chính về Đấng Mêsia không thể hoàn toàn hiểu trước được. Ai có thể biết rằng chiến thắng của Đấng Được Xức Dầu là chống lại quân thù thiêng liêng hay sẽ là chiến thắng được hoàn thành trong đau khổ trên cây thập giá? Nhưng thực ra, khi chúng được hiểu đúng, thì tất cả các dòng khác nhau trong niềm hy vọng về Đấng Mêsia sẽ hòa hợp cách xác thực và tốt đẹp. Chúa Giêsu Kitô đã chinh phục, nhưng chinh phục qua sự đau khổ của Người, và chỉ nhờ các đau khổ của Người mà những chinh phục của Người được thực hiện. 

Vậy, chúng ta phải cẩn thận, đừng cho những người nghe các câu về Thiên Sai, hay thậm chí các tác giả của chúng, đã có một ý tưởng quá rõ ràng về cách thức những câu này sẽ được làm tròn, chẳng hạn như, chính Thiên Chúa sẽ mặc lấy bản tính nhân lọai, chịu nạn, tiêu diệt quyền năng của quân thù thực sự của Thiên Chúa, là ma quỷ, và thiết lập một vương quốc thiêng liêng khắp thế gian. Mối liên hệ chính xác giữa Đức Chúa của Cựu Ước và Đấng Mêsia đã không rõ ràng, cũng như cách tiêu diệt quân thù của Thiên Chúa, và bản chất của Nước mà Ngài cai trị. Nhưng chúng ta có thể thấy rằng các bản văn Cựu Ước, khi nhìn lại, chỉ rõ vào Đức Kitô, Đấng Mêsia, Con Vua Đavid, Đấng Được Xức Dầu của Thiên Chúa, Người Tôi Tớ Đau khổ, Đấng đến như cả Hài Nhi trong máng cỏ lẫn Vị Thẩm Phán Thiên Chúa.

Bài này xuất hiện lần đầu trong số tháng 11/tháng 12 năm 1996 của tạp chí The Catholic Faith. Sử dụng với phép của tạp chí.

nguồn: http://www.ignatiusinsight.com/features2005/print2005/tstorck_otmess_dec05.html

  1. Tại sao Do Thái đã không nhận ra Chúa Giêsu là Đấng Mêsia trong khi các sứ điệp về Người được báo trước trong Cựu Ước?
  2. Trong thời Chúa Giêsu, người Do Thái đang mong đợi Đấng Mêsia nào? Tại sao?
  3. Chúa Giêsu đến thực thi chức năng Thiên Sai của Người như thế nào?
  4. Những ngôn sứ nào trong Cựu Ước nói rõ về cuộc đời Chúa Giêsu?