Bài 1 – Mặc Khải Tự Nhiên của Thiên Chúa

Đức Tin là điều kiện cần thiết để học Thánh Kinh

Học Thánh Kinh không phải chỉ để có kiến thức về Thánh Kinh mà để biết sứ điệp và Thánh Ý của Thiên Chúa cùng có một sự liên hệ mật thiết với Ngài. Chính vì thế mà điều kiện cần thiết để học Thánh Kinh là phải tin rằng có Thiên Chúa và tin rằng Chúa Giêsu thực sự là Con Thiên Chúa đã làm người trong lịch sử để mặc khải về Thiên Chúa cho chúng ta.

Ngày nay vì sự tiến bộ của khoa học và lập luận của những người vô thần theo thuyết duy duy lý, đặc biệt là trong giới trí thức và ở các đại học Âu Mỹ, nhiều người cho rằng tôn giáo và khoa học trái ngườc nhau và không thể dung hòa nhau được. Chính vì thế mà có những người trẻ, khi còn nhỏ thì rất ngoan đạo, nhưng sau khi học cao lên thì không còn niềm tìn vào Thiên Chúa nữa và sống như những người vô thần.

Điều này xảy ra một cách chậm chạp theo chủ trương của nhóm người theo chủ thuyết nhân văn thế tục (secular humanism). Nhóm này được thành lập năm 1027 ở Chicago như một tổ chức giáo dục với mục đích gạt bỏ Thiên Chúa và các niềm tin siêu nhiên ra khỏi xã hội Hoa Kỳ, đặc biết là ra khỏi học đường.

Trong Bản Cương Lĩnh thứ nhất (Humanist Manifesto I) công bố tại Đại Học Chicago năm 1933, họ đã tự nhận là một tôn giào khi tuyên bố ngay trong điều 1 rằng “những người sùng đạo nhân văn coi vũ trụ như tự hữu và không được tạo dựng.” Trong điều 6 và 7 họ  tuyên bố rằn các chủ thuyết tôn giào dù hữu thần (theism), tự nhiên thần (deism) và ngay cả chủ thuyết hiện đại (modernism) đều lỗi thời.  Từ điều 8 trở đi, họ giải thích niềm tin tôn giáo của họ là gì.  Họ là một tôn giáo không tin vào sự siêu nhiên, nhưng tin vào khả năng của con người và nhiệm vụ của con người là dùng sự thông minh và ý chí để tìm hạnh phúc cho mình và cho người khác.

Trong Bản Cương Lĩnh thứ hai (Humanist Manifesto II) năm 1973, họ nói rõ 2 trong điều rằng “Các lời hứa cứu độ vào sự sống vĩnh cửu và việc sợ hình phạt đời đời là những điều vừa ảo tường vừa có hại.” Đồng thời họ cho rằng “các giá trị luân lý có nguồn mạch từ kinh nghiệm của con người… Đạo đức phát sinh từ nhu cầu và sở thích của con người” (Điều 2).  Họ chủ trương rằng “sự quý giá và phẩm giá của từng cá nhân là giá trị chính của thuyết nhân văn:, tôn giáo và những luật lệ luân lý chỉ bôi xấu cá nhân, đàn áp tự do, làm cùn sự thông minh và làm mất tính con người (Điều 5).  Họ đòi xã hội phải công nhận quyền ngừa thai, phá thai và ly dị (điều 6), trợ tử và quyền tự vận (Điều 7).

Vì đa số những người theo thuyết nhân văn thế tục là giới trí thức, trong đó có tiến sĩ John Deway, người được gọi là tổ phụ của nền giáo dục mới, là nền giáo dục mà con cháu chúng ta đang theo. Tiến sĩ John Deway có thể nói là một trong những người sáng lập ra tôn giáo nhân văn và là người đưa ra những kế hoạch để học thuyết của họ từ từ thấm nhập các trường đại học Hoa Kỳ, đặc biệt là phân khoa giáo dục, và họ đã thành công trong việc thế tục hóa các trường tiểu học, trung học và đại học công lập.  Họ cũng một phần nào thành công trong việc thế tục hóa ngay cả các đại học Công Giáo như Georgetown và Notre Dame.

Chính vì hấp thụ nền giáo dục nhân văn thế tục ngay từ khi còn ở tiểu học mà con em chúng ta chịu ảnh hưởng rất lớn của thuyết vô thần và lung lạc niềm tin vào Thiên Chúa.,

Khả Năng Ðón Nhận Thiên Chúa của Con Người

Sự khao khát Thiên Chúa – Là người, tất cả chúng ta đều thắc mắc về thân phận của mình:  Chúng ta từ đâu đến, đến để làm gì và chết rồi sẽ đi đâu?  Chúng ta không bao giờ cảm thấy hoàn toàn hạnh phúc và luôn khao khát một điều gì siêu việt. Sự khao khát này được in vào tâm hồn chúng ta vì con người được dựng nên bởi Thiên Chúa và cho Thiên Chúa; con người chỉ tìm thấy chân lý và hạnh phúc thật trong Thiên Chúa.  Vì thế mà từ xưa đến nay, niềm tin tôn giáo là các hình thức tìm kiếm Thiên Chúa của con người. Và Thiên Chúa không ngừng mời gọi mỗi người tìm Ngài để được sự sống và hạnh phúc. Sự tìm kiếm này đòi hỏi cố gắng của mỗi người về trí tuệ, một ý chí vững bền, một “tâm hồn ngay thẳng, cũng như chứng từ của những người khác (GLCG 27-30).

Những cách nhận biết Thiên Chúa

Những con đường hay những cách nhận biết Thiên Chúa còn được gọi là các bằng chứng rằng có Thiên Chúa.  Những “cách” tiếp cận Thiên Chúa này từ thế giới vật chất, bắt đầu từ sự vận hành, sự thành biến, sự bất tất, trật tự và vẻ đẹp của vũ trụ, một người có thể biết rằng Thiên Chúa là nguồn gốc và cùng đích của vũ trụ. Con người: với lòng sẵn sàng đón nhận chân lý và cái đẹp, với cảm thức về những sự tốt lành về luân lý, sự tự do cùng tiếng nói lương tâm, với lòng mong ước sự vô tận và hạnh phúc, con người tự hỏi mình về sự hiện hữu của Thiên Chúa.  Nói cách khác, con người biết rẳng phải có một Thiên Chúa, nguyên nhân đầu tiên và cùng đích của mọi sự. Nhưng để con người có thể biết Thiên Chúa một cách mật thiết, Ngài đã muốn tỏ Mình ra  cho con người và ban cho họ ân sủng để họ đón nhận mặc khải ấy trong đức tin. Những bằng chứng về sự hiện hữu của Thiên Chúa có thể chuẩn bị một người cho đức tin và giúp người ấy hiểu rằng đức tin không ngược lại với lý trý (GLCG 31-35).

Xin xem các bài về Chứng minh sự hiện hữu của Thiên Chúa để biết thêm chi tiết.

Tải Bài

1. Bài Học song ngữ

2. PowerPoint